22/07/2017

Khói ở biên giới Trung-Ấn, nhưng lửa có thể ở Biển Đông?

Bùi Quang Vơm

Tại sao TQ cố tình gây ra sóng gió cho khu vực này? Theo logic thông thường thì Trung Quốc lại đang chơi trò tung hoả mù, dương đông kích tây. Điều này có nghĩa là Trung Quốc đang làm gì đó ở một nơi khác, và ở đấy mới là chỗ Trung Quốc “làm” thật.

clip_image002

Binh sĩ Ấn-Trung tại đường ranh giới kiểm soát trên thực tế. Nguồn: internet

Tiền/vàng & nước mắt

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

clip_image002

“Vấn đề với chủ nghĩa xã hội là tới lúc nào đó nó sẽ dùng hết tiền của người khác” - Margaret Thatcher

Chừng mười năm trước, tôi tình cờ đọc được một bài báo ngắn (“Tuần Lễ Vàng 1945”) của Trà Phương - trên trang VnExpress, số ra ngày 13 tháng 10 năm 2010 - mà cứ cảm động và bâng khuâng mãi. Xin ghi lại nguyên văn, cùng hình ảnh, để chia sẻ với mọi người:

NHỮNG CON SỐ ĐAU ĐẦU VÀ LỜI MỜI THẬT LÒNG

FB Vu Kim Hanh

Sáng nay nhiều báo Việt Nam đăng tin về con số 3 tỉ 06 này. Việt Nam đã lọt vào top 10 quốc gia có công dân mua nhà bên Mỹ nhiều nhất năm 2016. Chiều qua, tôi gặp một chị bạn, chủ 1 doanh nghiệp tư nhân thành đạt, có cha mẹ định cư ở Mỹ đã lâu, kể rằng, ba má chị đang tranh luận gắt 1 vấn đề và hỏi ý kiến chị.

Con số 3,06 tỉ và top 10

Má chị muốn về ở hẳn Việt Nam. Ông thuyết phục, hãy nín thở, nán chờ đến sau 2020, xem Việt Nam có yên không hay “được” trở thành một tỉnh tự trị. Ông lo thật vì chung quanh khu ông ở, Houston, thiên hạ từ Việt Nam qua mua nhà rần rần, toàn chồng toàn bộ tiền mặt rụp rụp khiến dân Mỹ cứ tròn xoe mắt lạ lùng. Ông nói, người ta kéo nhau lũ lượt qua đây sao bà rủ tôi về. Bạn tôi kết luận, mình cũng nói, ba má khoan về. Để xem cái “phong trào” ùn ùn qua Mỹ, mua quốc tịch Mỹ (bằng mua nhà, đầu tư, đủ kiểu khác nữa) còn phất lên tới đâu nữa, chắc cũng gần tới 2020, rồi mình tính cũng không muộn. Nghe rầu gì đâu, lại cũng một phong trào!

Bột trắng từ nhà máy alumin Nhân Cơ

Phương Anh, phóng viên RFA

Hội Nghề cá kêu gọi ngưng dìm chất thải xuống biển

RFA

clip_image002

Ngư dân trên bãi biển Bình Thuận. AFP

Chính phủ nên dừng quyết định cho phép đổ bùn nạo vét xuống vùng biển Bình Thuận. Tiến sĩ Nguyễn Việt Thắng, Chủ tịch Hội Nghề cá Việt Nam nói với báo Dân Trí trong nước như vừa nêu về kế hoạch của Bộ Tài nguyên-Môi trường định nhận chìm hơn 1 triệu mét khối bùn nạo vét tại khu vực gần vùng bảo tồn biển Hòn Cau, Bình Thuận.

Giải thích việc nhận chìm bùn thải và phản biện

Cát Linh, RFA

clip_image002

Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 2. Photo of RFA

Vào ngày 4 tháng 7, Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường (Bộ TN-MT), ông Nguyễn Linh Ngọc khẳng định vật liệu mà Bộ TN-MT cho phép Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 1 nhận chìm không phải là xỉ than, chất thải của quá trình chạy nhiệt điện mà là vật liệu nạo vét tại khu vực cảng, gồm cát, bùn của ô quay tàu trước cảng.

Dự án nhận chìm bùn, cát và câu chuyện “mạo danh”(*)

Sau khi tiến sĩ Nguyễn Tác An tố cáo bị mạo danh, có người xưng danh là giám đốc công ty tư vấn, gọi điện thoại cho ông giải thích khơi khơi là do thư ký nhầm lẫn. Nay thêm thạc sĩ Nguyễn Ngọc Bảo Trâm cho biết cũng bị mạo danh. Viên thư ký này còn “nhầm lẫn” bao nhiêu người nữa? Và tại sao sư “nhầm lẫn” này lại vượt qua được bao nhiêu cấp xét duyệt? Cái quyết định cấp phép cho Vĩnh Tân nhấn chìm một triệu mét khối bùn cát xuống biển dựa trên một dự án gian dối từ đầu liệu có còn cơ sở hay không?

Nếu không thu hồi quyết định thì đó là bằng chứng không thể chối cãi cho thấy Bộ Tài Môi là đồng phạm của sự gian dối này. Và đó cũng là hành động ngang ngược, chà đạp luật pháp và coi thường công luận.

Dzung Hoang

Dự án nhận chìm bùn, cát: TS Nguyễn Tác An bị mạo danh?

Tấn Lộc - Phương Nam

(PL)- TS Nguyễn Tác An cho hay chủ đầu tư là Công ty Điện lực Vĩnh Tân 1 và đơn vị tư vấn đều không liên lạc gì với ông trong dự án nhận chìm gần 1 triệu m3 bùn, cát xuống vùng biển Bình Thuận.

“Tôi khẳng định không tham gia gì trong việc lập hồ sơ dự án nhận chìm gần 1 triệu m3 bùn, cát ở vùng biển Bình Thuận. Việc mạo danh này, nếu có là rất nguy hiểm!”. TS Nguyễn Tác An, Phó Chủ tịch Hội Khoa học kỹ thuật biển Việt Nam, nguyên Viện trưởng Viện Hải dương học Nha Trang, bức xúc nói như vậy với Pháp Luật TP.HCM ngày 19-7.

Economist: Nợ công Việt Nam $94,854,098,361

Ngô Đồng

clip_image002

Đồng hồ nợ công của tạp chí The Economist nêu con số nợ công của Việt Nam vào ngày 16/7/2017 là hơn $94 tỉ. (Hình: Trích từ website của The Economist)

21/07/2017

MỘT SỐ GHI NHẬN

Trịnh Khả Nguyên

Bây giờ việc đi Mỹ, đi một số nước Âu Châu để định cư, du học, tìm đối tác làm ăn, trình diển văn nghệ, du lịch… được xem là “ngon”. Ngay con tôm, con cá da trơn cũng cố gắng vượt qua rào cản của nước chủ nhà, dù hơi khó, len lỏi để có mặt ở Mỹ. Nhiều mặt hàng xuất khẩu khác như may mặc, nông sản cũng nhắm đến hai thị trường (khó tính) Mỹ và EU. Báo PLO ngày 20.7 trong bài: “Cá tra Việt Nam bị triệt đường vào Mỹ” dẫn lời ông Thứ trưởng Bộ NN&PTNT, Phải xác định Mỹ vẫn là thị trường chủ lực: Từ nay đến cuối năm, ngành thủy sản cần tập trung tháo gỡ khó khăn cho cá tra tại các thị trường Mỹ, EU. Phải xác định Mỹ vẫn là thị trường chủ lực của cá tra Việt Nam. Bộ sẽ cùng các cơ quan liên quan đàm phán tháo gỡ thị trường, nhất là đấu tranh với đạo luật Farm Bill của Mỹ”.

Trong nước thì từ môi trường, hàng hóa, cách sống đến các trò chơi trên TV (kèm câu) theo tiêu chuẩn Âu, Mỹ (American standard), hoặc theo phương pháp đo lường nầy, đánh giá kia của các nước trên.Vừa qua, ông Thứ trưởng GD cho biết rồi đây Bộ sẽ cho thi trắc nghiệm theo cách Mỹ, vì Mỹ có nhiều kinh nghiệm trong việc ra đề thi theo kiểu nầy. Mỗi khi đi ra hay tiếp các đối tác từ Âu, Mỹ đến quí vị thường kêu gọi sự đầu tư, giúp đỡ về vốn, về chuyên gia…

Đến lúc Việt Nam phải tỉnh ngủ chính trị?

Phạm Đỗ Chí[1]

Tuần rồi (06-08/tháng 7) lướt Internet thấy không khí hội họp định kỳ của 20 nước kinh tế đứng đầu thế giới, G-20, rộn rịp ở Hambourg do nước Đức tổ chức.

Có điều lạ là Chính phủ Việt Nam cũng được mời tham dự với tư cách quan sát viên. Lý do vì Việt Nam là nước chủ nhà đứng ra tổ chức kỳ họp 21 quốc gia của Tổ chức Hợp tác Kinh tế châu Á-Thái Bình Dương, APEC (Asia-Pacific Economic Cooperation) vào tháng 11 ở Đà Nẵng. Các nền kinh tế lớn Hoa Kỳ, Canada, Nga, Nhật và Trung Quốc đều là thành viên của tổ chức kinh tế quan trọng này.

Tuy G-20 không có lịch trình định hướng minh bạch cho mỗi lần họp nhưng kỳ họp hàng năm của họ thường là dịp để các nhà lãnh đạo bàn về những vấn đề chính trị và kinh tế quan trọng của thế giới đang chi phối mỗi nước.