21/12/2014

YÊU CẦU TRẢ TỰ DO CHO NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG LẬP TỨC BLOGGER QUÊ CHOA (cập nhật đến đợt 11, tổng cộng 1215 người ký, có bản tiếng Đức và tiếng Anh)

Những người khởi xướng rất mong được bạn đọc hưởng ứng. Nếu tán đồng Yêu cầu này, xin anh/chị gửi thư về địa chỉ bolap2014@gmail.com và cho biết đầy đủ thông tin (viết có dấu): tên họ, nghề nghiệp, chức vụ (nếu có), địa chỉ cư trú (tên tỉnh/thành phố Việt Nam hoặc tên quốc gia ngoài Việt Nam).

Kính gửi:

- Ông Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước CHXHCNVN

- Ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng nước CHXHCNVN

- Ông Trần Đại Quang, Bộ trưởng Công an nước CHXHCNVN

Chúng tôi ký tên dưới đây, những đồng nghiệp văn bút, những bạn đọc của nhà văn Nguyễn Quang Lập tức blogger Quê Choa, những người hoạt động trong các lĩnh vực văn hoá nghệ thuật, những người quan tâm đến quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận của công dân và những quyền con người căn bản được Hiến pháp nước CHXHCNVN bảo vệ và được quy định trong Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam đã ký kết và tham gia,

Lời điếu đọc trong lễ tang nhà văn Bùi Ngọc Tấn

(10 giờ sáng 20/12/2014)

Thưa...

Tôi được tang quyến tin cậy uỷ thác cho trọng trách đọc lời điếu trong lễ tang này.

Hôm nay, chúng ta tiễn đưa một con người mà sự ra đi không chỉ là một mất mát không gì bù đắp nổi đối với gia đình, người thân và bạn bè, mà còn để lại một trống vắng mênh mông trong địa lý văn học nước nhà. Người mà chúng ta vĩnh biệt hôm nay là công dân Bùi Ngọc Tấn, một người con đáng tự hào của Hải Phòng, hội viên danh dự hội Văn Bút quốc tế, từng đoạt 2 giải Văn chương quốc tế có uy tín. Với tư cách là con người, Bùi Ngọc Tấn đã cống hiến cả tuổi xuân của mình cho cách mạng, mặt khác, cay nghiệt thay, đã trải mọi trầm luân của kiếp nhân sinh, đã uống đến tận cặn ly đắng cuộc đời, đã kiên cường vác cây thập giá của mình chứ không kéo lê nó. Với tư cách là kẻ sĩ, Bùi Ngọc Tấn đã dùng ngòi bút thiên tài, trung thực và từ tâm của mình đóng góp vào văn học nước nhà những tác phẩm để đời, những trang viết làm lay động hàng triệu trái tim độc giả, xứng đáng được xếp vào hàng những tác giả lớn mà cả một thế kỷ cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Vài kỷ niệm nhỏ về Bùi Ngọc Tấn

Nguyễn Ngọc Giao

Qua anh Vũ Thư Hiên tôi mới được biết anh Bùi Ngọc Tấn và được đọc tập Những người rách việc. Tôi xin đăng ngay trên Diễn Đàn truyện ngắn mà tôi thích nhất trong tập sách: Người chăn kiến. Khi biên tập để lên khuôn, khựng lại ở mấy chữ sân "xê rôm" không có trong từ điển nào, tôi điện thoại cho Vũ Thư Hiên, người đã ở gần 7 năm trong tù. Anh Hiên không biết: các nhà tù anh trải qua không có cái sân nào như vậy. Thế là chỉ còn cách điện thoại cho tác giả - tuy hồi ấy, cũng như bây giờ, tôi không thích gọi điện thoại mà biết có người nghe trộm, và phải nói thêm: điện thoại viễn liên thời ấy rất đắt. Người nhấc máy: "Bố cháu ra phố, nửa giờ nữa mới về". Hơn nửa giờ sau, gọi lại, được nói chuyện ngay với anh. Sau này, tôi cũng không nghĩ hỏi lại anh, không biết anh nghĩ sao khi có một tay cha căng chú kiết từ phương tây gọi lại, chỉ để hỏi cái sân "xê rôm" kia là cái sân gì, chắc là từ tiếng tây, nhưng tiếng gì. Anh Tấn nói anh cũng không biết, chỉ thấy trong tù người ta gọi như vậy. Chỉ còn cách xin anh mô tả xem nó ra sao. Trong nhà tù Hải Phòng, xây từ thời Pháp (chắc nơi này đã từng giam "chính trị phạm" đợi tàu đi đày Tân Đảo, Côn Lôn...), cái sân "xê rôm" giữ một vị trí đặc biệt: cai tù đứng từ đó, có thể mở cửa sổ mắt lưới nhìn vào các phòng giam, từ bốn năm phía châu đầu vào cái sân. Hẵng biết vậy, mặc dầu hai "cú" điện thoại viễn liên vẫn chưa mang lại từ nguyên của hai tiếng "xê rôm".

Bi kịch của dân tộc vì không có ngôn ngữ chung

Tô Văn Trường

Ngoài Kiến nghị chung của rất nhiều người dân, trí thức đã gửi lãnh đạo nhà nước, tôi mới đọc Thư ngỏ rất ngắn gọn của ba nhà khoa học nổi tiếng của Việt Nam đang làm việc ở nước ngoài: Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn và Vũ Hà Văn gửi ông Trần Đại Quang, Bộ trưởng Bộ Công An, ông Nguyễn Hoà Bình, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao và ông Trương Hoà Bình, Chánh án Toà án nhân dân tối cao đề nghị cho nhà văn Nguyễn Quang Lập được tại ngoại trong quá trình điều tra.

Lý do của Thư ngỏ rất rõ ràng, minh bạch vì ông Nguyễn Quang Lập là người có tâm với đất nước, sức khoẻ yếu, bị liệt nửa người từ hơn 10 năm nay. Việc tạm giam ông Lập không phản ánh đúng tính nhân đạo của hệ thống pháp luật và xã hội Việt Nam, tạo ra một hình ảnh xấu về Việt Nam trên trường quốc tế và các cơ quan điều tra có đầy đủ các biện pháp ngăn chặn khác để việc ông Nguyễn Quang Lập tại ngoại không làm ảnh hưởng đến công tác điều tra.

Đi thăm Bọ Lập

Huy Đức

Tối qua, khi nghe tin nhà văn Nguyễn Quang Lập chính thức bị khởi tố theo điều 88, Bộ Luật Hình sự, bị tạm giam 4 tháng với phê chuẩn của Viện kiểm sát, ba bạn văn lão thành của anh, nhà thơ Nguyễn Duy, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường, nhà phê bình Ngô Thảo đã quyết định thăm nuôi Nguyễn Quang Lập lần thứ nhất.

Đúng 8:00 sáng 18-12-2014, taxi đưa ba nhà văn tới số 4 Phan Đăng Lưu - nơi giam giữ nhà văn Nguyễn Quang Lập; nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường phải ngồi xe lăn (ảnh 1). Tại phòng "tiếp dân", ba nhà văn được một sĩ quan trực ban - sau khi hội ý khá lâu - cho biết: Thủ trưởng cơ quan An ninh Điều tra đi họp, Phó thủ trưởng không có quyền tiếp.

clip_image002

NGUYỄN KIẾN GIANG – Hạt giống đỏ Mác-xít trở thành nhà lý luận Dân chủ tiên phong

Lê Phú Khải

Nhân giỗ đầu nhà lý luận dân chủ tiên phong Nguyễn Kiến Giang (30/10 Quý Tỵ - 30/10 Canh Ngọ, nhằm ngày 21/12/2014) chúng tôi đăng lại bài viết về ông của nhà báo Lê Phú Khải.

Bauxite Việt Nam

Nhân lễ Giáng sinh, đôi điều về sự lợi dụng lòng tốt...

TK Tran

Ở phương Tây lễ Giáng Sinh không những chỉ là một ngày lễ tôn giáo mà còn là một dịp quan trọng nhất trong năm cho mọi gia đình xum họp. Trong những ngày này, tình cảm cho những người thân được vui đắp và cũng là dịp để tấm lòng và cả hầu bao rộng mở cho việc từ thiện. Ngoài đường phố có nhiều bích chương kêu gọi quyên góp cho những người tị nạn khốn cùng ở Syrien ở Irak và những nơi khác. Trên truyền hình Đức, chương trình "Một Trái Tim Cho Trẻ Em" quyên được hàng chục triệu Euro cho trẻ em kém may mắn. Ở đó đã có người ẩn danh trả giá 2 triệu Euro cho 1 chiếc giầy của cầu thủ Götze - chiếc giầy đá quả bóng đã đưa đôi tuyển Đức đạt vô địch bóng đá thế giới 2014 - để đóng góp vào chương trình từ thiện giúp trẻ em xấu số này.

Không hẳn là chỉ có trong dịp Giáng Sinh mà thường xuyên trong năm, nhiều người Việt Nam, sống trong xã hội bảo đảm và an bình ở nước ngoài, không khỏi không nghĩ tới những người nghèo khó ở Việt Nam và tham gia vào các chương trình từ thiện giúp đỡ họ. Họ đóng góp tiền của vào những chương trình giúp đỡ trẻ em, nâng cao dân trí, cải thiện sức khỏe hay phát triển con người. Song có ai tự hỏi, những số tiền họ chắt chiu để giúp đỡ đó được sử dụng như thế nào. Ai được hưởng lợi từ những số tiền đó?

Vay – Trả

Thiện Tùng

Là con người với nhau, phải biết thương yêu nhau, tôn trọng nhau, chia sớt sự sống cho nhau… Mình muốn sống thì đừng bắt người ta chết. Không dễ đâu, phản ứng sinh tồn vẫn còn là bản năng của con người nói riêng, động vật muôn loài nói chung.

Lãnh thổ Nga “Cò bay thẳng cánh”, tài nguyên phong phú không tận hưởng mà còn mộng bá đồ vương đi thôn tính nước người. Tham vọng này không chỉ ở tổng thống Vladimir Putin mà ở dân tộc Đại Nga. Quả vậy, sau khi chiếm cảng Crimea, Putin ủng hộ phiến quân định cưỡng chiếm cả vùng đông và nam Ukraine. Khi lấy phiếu thăm dò, hơn 80% dân Nga mát mặt ủng hộ hành động bá quyền của ông Putin.

Thế giới còn lại, người ta đâu chỉ “nghỉ chơi” với tổng thống Putin mà người ta tạm thời nghỉ chơi với cả dân tộc Nga bằng hành động cấm vận. Những tháng ngày gần đây, kinh tế Nga tuột dốc, cuộc sống người dân Nga khó khăn chủ yếu là do thế giới cấm vận. Đó là sự vay – trả về sự sai lầm của dân Nga, không dùng áp lực kềm chế, để đầu lĩnh của mình tác oai tác quái với thiên hạ, cả nước Nga cùng chung số phận cũng phải lẽ thôi?

Bông sen cho dư luận viên

Nguyễn Thị Từ Huy (blog)

19-12-2014

Ý tưởng của bài viết này xuất phát từ một nỗi băn khoăn chung của mọi người, trong đó có tôi, trước việc đa số dư luận viên sử dụng bút danh chứ không dùng tên thật. Dĩ nhiên cũng có một số rất ít dư luận viên dùng tên thật, họ không phải là đối tượng của bài viết này.

Đã có các lý giải khác nhau về hiện tượng bút danh ở dư luận viên. Ở đây tôi cũng đưa ra một cách lý giải, và tôi nhìn hiện tượng này từ một góc độ tích cực. Trong thời điểm năm cũ sắp qua năm mới sắp tới, chắc không ai muốn đưa ra một cái nhìn u ám. Ngoài ra, tôi cũng muốn trở về với văn chương, là thứ mà tôi gắn bó từ hơn hai mươi năm nay, vì thế bài viết này nên được đọc bằng con mắt văn chương, bằng tinh thần văn chương, bởi người viết ra nó đang sống với tâm thế văn học.

Bình thường hóa quan hệ với Cuba: Đòn chính trị tinh tế của Obama

Trọng Nghĩa

clip_image002

Tổng thống Mỹ Barack Obama gặp Chủ tịch Cuba Raul Castro nhân tang lễ Nelson Mandela 10/12/2013 - REUTERS /Kai Pfaffenbach